Old school Swatch Watches
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 24

 Chương 71: Nhiệm vụ ám muội 2
"Không mệt không mệt. Hoàng thượng, có thể chiếu cố người dùng bữa tối, là vinh hạnh của Lạc Nhi."
Cổ Lạc Nhi nghe lời này, chính mình cũng phải buồn nôn.
Lời nói buồn nôn như vậy..., nếu không phải tính mạng đang bị đe dọa, nàng còn lâu mới nói ra miệng a.
Đông Phong Túy không hề khước từ, để Cổ Lạc Nhi đỡ, ngồi vào chỗ đầu trên bàn ăn.
Nhìn lướt trên bàn ăn, chủ động nói: "Cháo loãng rau dưa tốt cho thân thể, trẫm vẫn là nên ăn cháo loãng rau dưa. Đều mang những thứ này xuống đi."
Cổ Lạc Nhi làm sao còn có thể để hắn ăn cháo loãng rau dưa nữa.
Vội vàng nói: "Hoàng thượng, đừng, người hãy ăn những thức ăn này đi, rất nhiều dinh dưỡng."
Đông Phong Túy cố ý vô cùng kinh ngạc nhìn Cổ Lạc Nhi.
Hỏi: "Ái phi, không phải nàng nói, ăn cháo loãng rau dưa rất tốt cho thân thể sao?"
Cổ Lạc Nhi toát mồ hôi.
Nàng chỉ là vì chỉnh hắn mới nói như vậy chứ sao.
Tên này, làm gì mà nhớ rõ ràng lời nàng nói như vậy?
Thật là, đầu óc thông minh không thèm suy nghĩ quốc gia đại sự, luôn đem lời nói của nàng nhớ kỹ trong lòng.
Cười theo giải thích.
"Hoàng thượng, Lạc Nhi trước nói như vậy, là vì mỗi bữa Hoàng thượng đều ăn thịt cá, dinh dưỡng quá thừa, cho nên cần ăn chút cháo loãng rau dưa để điều lý tràng vị. Kỳ thật, lúc nào cũng ăn cháo loãng rau dưa, sẽ không đủ dinh dưỡng."
Đông Phong Túy cười.
Hắn đã biết, hôm nay Cổ Lạc Nhi sẽ không dám để hắn ăn cháo loãng rau dưa nữa.
"Ra vậy, Ái phi, nàng nói xem ăn cái gì mới tốt a? Trẫm tất cả đều nghe theo nàng."
Lời này của Đông Phong Túy ôn nhu vô cùng.
Thị thiện cùng mọi người chung quanh ai cũng vừa hâm mộ vừa vui mừng nhìn Cổ Lạc Nhi.
Hoàng thượng chẳng nhẽ có tình ý với Tiên phi nương nương rồi?
Thật hy vọng Hoàng thượng có thể đối với nữ nhân có chút tâm tư a, sớm một chút sinh ra một vị tiểu hoàng tử.
Bằng không, hậu cung này thật sự là quá nhàm chán.
Cổ Lạc Nhi lại giống như chưa tỉnh, chuyên tâm nhìn thức ăn trên bàn.
Kỳ thật, cũng không phải không chú ý tới giọng điệu của Đông Phong Túy a.
Chẳng qua, nàng hiểu rất rõ Đông Phong Túy, hắn tuyệt đối không phải có tình ý với nàng.
Mỗi lần hắn cố ý lộ ra sức quyến rũ nhu tình của hắn, cũng là có hàm ý, hắn muốn chỉnh nàng.
Hôm nay hắn định như thế nào?
Nàng vẫn nên cẩn thận một chút mới được.
Cổ Lạc Nhi chưa từng chính thức cùng Đông Phong Túy ăn xong một bữa cơm, cũng không hiểu sở thích của hắn.
Nhìn một lần, màu sắc thức ăn trên bàn thập phần phong phú.
Mặn chay phối hợp vô cùng hợp lý, hơn nữa tạo hình cũng cực kỳ khác biệt.
Nhưng mà, trong mấy chục món ăn, độc không thấy cá và chân gấu cánh ngỗng.
Cổ Lạc Nhi nhìn lại thấy buồn cười.
Xem ra Đông Phong Túy vẫn để bụng hai lời nàng đã nói đây.
Biết rõ Đông Phong Túy không có ý tốt, Cổ Lạc Nhi đương nhiên hết sức cẩn thận.
Nói: "Hoàng thượng, những món ăn này phối hợp rất khá, vẫn là ngự trù làm thật nhiều. Người nói muốn ăn món gì, Lạc Nhi liền lấy cho người món đó."
Lời của nàng cũng nằm trong dự liệu của Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy làm bộ làm tịch nhìn nhìn bàn ăn.
Chỉ vào chỗ đĩa bánh chiên xa nhất nói: "Bánh chiên đó, cầm một cái lại đây."
Nghe xong phân phó của hắn, thị thiện cùng mọi người bên cạnh không khỏi kinh ngạc.
Hoàng thượng chưa bao giờ thích ăn những mõn ăn dầu mỡ này, chỉ bởi vì quy cách cần thiết, loại món ăn nào cũng phải xuất hiện ở trên ngự thiện.
Cho nên mới đưa nó vào cho đủ số.
Cũng chính là bởi vì Đông Phong Túy không thích ăn, cho nên người bày thiện mới tự giác đem nó đặt ở một chỗ khác trên bàn.
Để xa Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy cũng không quan tâm người khác nghĩ như thế nào, thích thú nhìn Cổ Lạc Nhi.
Kỳ thật hắn cũng không muốn ăn nó, chỉ là muốn để cho Cổ Lạc Nhi làm chân chạy thật tốt.
Ví như bình thường, lấy tinh lực hoạt bát của Cổ Lạc Nhi, chân chỉ chạy một chút như vậy căn bản không thành vấn đề.
Nhưng hôm nay nàng vốn đã chạy một ngày, mệt chết đi rồi, hắn nhìn ra được.
Cho nên nha, mới có thể đạt được mục đích chỉnh nàng.
Ai bảo hắn luôn chán ghét nàng, làm hại hắn bây giờ mỗi ngày dùng bữa tâm lý đều có chút ám ảnh.
Cổ Lạc Nhi không rõ tâm tư của hắn, nhưng đã chính miệng hắn phân phó, đương nhiên phải chiếu theo ý tứ của hắn mà làm.
Cầm đĩa không, chạy đến một bên bàn khác, cầm đĩa bánh chiên chạy tới.
Đặt cái đĩa đến trước mặt Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy nhìn thấy đĩa bánh chiên, có chút hối hận.
Mọi thứ đều đã được lấy đến trước mặt, không ăn hình như có điểm không ổn.
Đây không phải rõ ràng là đang chỉnh người sao?
Cầm lên một chiếc bánh, miễn cưỡng cắn một miếng nhỏ.
Để nó xuống, lại chỉ vào một món ăn xa nhất trên bàn nói: "Cái kia, lấy cho trẫm một chút tới đây."
Cổ Lạc Nhi đành phải lại cầm lấy một đĩa không, chuyển đến một bàn khác, vì Đông Phong Túy lấy món ăn.
Chưa từng biết, bàn ăn Hoàng đế dùng bữa dài và lớn như vậy.
Mấy lần lên xuống, trên trán Cổ Lạc Nhi đổ mồ hôi, trong miệng có chút thở phì phò.
Mà trước mặt Đông Phong Túy, cũng chồng chất nổi lên một tòa núi nhỏ.
Mỗi một món ăn, đều chỉ tượng trưng cắn một miếng nhỏ.
Cổ Lạc Nhi nhìn mà phát bực, lãng phí thức ăn thì không nói, chiếu theo kiểu ăn này của hắn, hắn là cố tình muốn mệt chết nàng sao?
Khó trách vừa rồi biểu tình của hắn là lạ như thế, hóa ra đúng là muốn chỉnh nàng.
Hừ, chờ nàng ứng phó xong mấy buổi tối này, ứng phó xong Lãnh Dạ, xem báo đại thù này như thế nào.
Cổ Lạc Nhi dường như nghĩ cho hả giận, trước mắt lại không chút nào dám thất lễ.
Đông Phong Túy vẫn chăm chú nhìn nàng.
Chăm chú nhìn trên mặt nàng đang dần dần hiện ra ửng đỏ, chăm chú nhìn miệng nàng có chút thở phì phò.
Đột nhiên cảm thấy mình rất vô lại.
Đường đường một Hoàng đế, lại dùng loại thủ đoạn không được thanh nhã này để chỉnh một nữ tử yếu đuối.
Trong lòng không rõ ràng chợt có chút cảm giác thương tiếc.
Nhớ tới dáng vẻ nàng sau khi bị Lãnh Dạ bức bách.
Tối hôm qua, nàng đứng ở phía trước cửa sổ mở rộng, qua cửa sổ nhìn lên bầu trời đêm.
Nàng lúc ấy, trên mặt không có một chút vẻ giảo hoạt thường ngày.
Trên mặt nàng chỉ có thương cảm, trong mắt nàng có chút hơi nước.
Trong lòng nàng cũng cất giấu rất nhiều rất nhiều thứ sao?
Một tiểu nữ hài tử như nàng, lẻ loi ở nơi này, phải ứng phó Nguyệt quý phi, ứng phó Phùng Thái Úy, trong khi liều mạng, còn phải ứng phó với Lãnh Dạ.
Nhưng nàng chưa từng báo oán.
Dáng vẻ nàng trước mặt người khác luôn luôn vui vẻ.
Nàng bình tĩnh ứng phó với mọi nguy cơ, không cần đến người khác thay nàng bận tâm, ngược lại còn quan tâm đến vận mệnh những người khác.
Nàng rốt cuộc nữ tử như thế nào vậy?
Hắn không biết nàng là ai, không biết tại sao nàng đến nơi này.
Hắn từ trước đến nay cũng không nghĩ muốn quan tâm việc này.
Hắn chỉ biết, nàng từ trên trời rớt xuống, cùng bất luận kẻ nào trên đời này đều không liên quan.
Là hắn tin người đã được chọn lựa.
Nhưng bây giờ, hắn bỗng nhiên rất muốn hỏi nàng một chút, nàng rốt cuộc là ai.
"Hoàng thượng, món ăn người muốn đến đây."
**********
Tác giả: Hì hì yêu mến Cổ Lạc Nhi thỉnh giơ tay ha ha ~



Chương 72: Nhiệm vụ mập mờ 3
Lời Cổ Lạc Nhi cắt đứt dòng suy nghĩ của Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy ngước lên ôn nhu cười cười với nàng.
"Được rồi, ngươi ngồi xuống đi. Dùng qua bữa tối chưa? Cùng trẫm ăn đi."
Cổ Lạc Nhi kinh ngạc nhìn nụ cười trên mặt Đông Phong Túy.
Nàng chưa bao giờ thấy qua hắn cười như vậy.
Vẫn là ôn nhu , nhưng cùng với ôn nhu ngày trước muốn chỉnh nàng có chút bất đồng.
Đột nhiên nhớ ra, thật sự nàng cũng chưa ăn cơm tối a.
Chạy cả một buổi chiều, vừa rồi lại chạy qua chạy lại vô số chuyến, chỉ cảm thấy mệt mỏi, khiến cơn đói bụng đều quên hết trơn.
Chỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra, còn tưởng rằng là mệt mỏi đây.
Được Đông Phong Túy nhắc nhở, Cổ Lạc Nhi mới nhớ ra, thật sự nàng rất đói bụng.
Cũng không khách khí với Đông Phong Túy, ngồi xuống bên cạnh.
Sớm có cung nữ đưa bát đũa lên, cực kỳ hâm mộ nhìn nàng.
Nói thật, trong cung này, đâu có người nào cùng Hoàng thượng cùng bàn ăn cơm đâu.
Này thật sự là vinh hạnh hết sức đặc biệt.
Cổ Lạc Nhi cũng không biết là vinh hạnh đặc biệt gì, trong đầu nàng hoàn toàn không có thể loại cấp bậc quy chế này.
Cũng không xem trọng hình tượng gì, tự do tự tại ăn cơm.
Đông Phong Túy nhìn bộ dạng nàng ăn như lang thôn hổ yết, không khỏi buồn cười.
Cho tới bây giờ chưa từng thấy qua nữ hài nhi nhà nào ăn uống như vậy.
Chỉ có điều, đối với cách cư xử của Cổ Lạc Nhi, hắn chẳng những không cảm thấy kỳ quái, ngược lại còn cảm thấy đương nhiên.
Nàng làm theo cảm tính như vậy, mới giống nàng.
Phân phó cung nữ bên cạnh thay hắn chia thức ăn.
Hắn thích ăn kiểu đồ ăn nào, mọi thị thiện đều hiểu rõ, đem mọi thứ đều đặt ở một đầu gần Đông Phong Túy.
Bởi vậy, cung nữ liền đứng ở bên cạnh hắn giúp hắn chia thức ăn.
Cổ Lạc Nhi chỉ một thoáng công phu đã lấp lưng lửng cái bụng.
Ngẩng đầu nhìn lên, Đông Phong Túy đang chậm rãi ăn đồ ăn cung nữ giúp hắn chia.
Mà nàng món ăn nàng mang tới cho hắn không nhúc nhích tí nào, như một tòa núi nhỏ chồng chất ở một bên.
Cổ Lạc Nhi đã sớm hiểu được, Đông Phong Túy tất nhiên không phải muốn ăn chúng, chẳng qua là dùng cớ lấy đồ ăn để trêu cợt nàng thôi.
Trong lòng căm phẫn.
Tên đáng giận, luôn dùng tâm nhãn chú ý trên người nàng, một chút cũng không phù hợp với thân phận hoàng đế.
Ngay cả việc nhỏ như ăn cơm này cũng không quên chỉnh nàng.
Được rồi, hắn đã không quan tâm quốc gia đại sự, chuyên muốn gây khó dễ cho một tiểu nữ tử như nàng, nàng cũng cần phải báo thù mới đúng.
Khéo cười duyên chỉ về phía những món ăn nàng lấy cho Đông Phong Túy.
Hỏi: "Hoàng thượng, ngườii không phải là thích ăn những món này sao? Làm sao lại không ăn a?"
Đông Phong Túy biết rõ nàng đang suy nghĩ gì, cũng cười nhạt một tiếng.
"Trẫm lâu không ăn, chỉ là muốn nếm thử hương vị thôi."
Cổ Lạc Nhi chu miệng lên.
"Hóa ra, hoàng thượng người không thích ăn chúng a, Lạc Nhi còn tưởng rằng người thích kia. Còn tưởng rằng vừa rồi chân chạy đi lại rất đáng a."
Đông Phong Túy vốn cũng không nghĩ muốn chỉnh tâm tư của nàng, không đành lòng lại thương tổn nàng.
Thiện ý nói: "Thật rất đáng a. Ngươi xem, trẫm không phải đều đã ăn rồi sao?"
"Kia cũng tính là ăn?"
Cổ Lạc Nhi phi thường bất mãn.
Nàng phải nói chút gì đó để ép buộc Đông Phong Túy, buộc hắn ăn những thứ hắn không thích kia.
Khiến hắn tự làm tự chịu.
Không ngờ, trong đầu còn đang xoay xoay ngoằn ngoèo, lời nói còn chưa nói ra khỏi miệng, đã thấy Đông Phong Túy di chuyển tòa tiểu sơn đến trước mặt mình.
Hơn nữa, gắp một đũa thức ăn đưa vào trong miệng.
Người chung quanh đều trợn tròn mắt.
Bọn họ đương nhiên cũng đã sớm nhìn ra, Hoàng thượng khiến Tiên phi nương nương lấy những món ăn này, chẳng qua chỉ muốn đùa giỡn nàng.
Giờ, chỉ bởi vì một câu của Tiên phi nương nương, hoàng thượng quả thật lại ăn chúng.
Những món ăn này, đều là món hắn không thích nha.
Chẳng lẽ, Hoàng thượng quả thật đã động tình với Tiên phi nương nương?
Cổ Lạc Nhi cũng trợn tròn mắt.
Nàng không nghĩ đến, Đông Phong Túy cư nhiên thật sự chịu ăn chíng.
Hắn cũng không phải ngốc tử, làm sao lại tự mình chịu khổ đây?
Ngây ngốc nhìn Đông Phong Túy, nhìn tòa tiểu sơn trước mặt hắn dần thấp đi, đỉnh núi đã biến mất.
Mà hắn vẫn chưa có ý định dừng tay.
Trong lòng Cổ Lạc Nhi đột nhiên có một loại cảm giác rất kỳ dị, rốt cuộc là cái gì, lại không nói ra được.
Nàng chỉ biết là, nàng không nghĩ lại tiếp tục cùng Đông Phong Túy đấu nữa.
"Hoàng thượng, ngài không thích ăn thì thôi. Ăn nhiều như vậy, Lạc Nhi đã rất cao hứng."
Cổ Lạc Nhi nhịn không được mà khuyên.
Trong Đông Phong Túy cũng có một loại cảm giác rất kỳ dị.
Kỳ thật, tâm địa Cổ Lạc Nhi không hề xấu, nàng rất thiện lương.
Chỉnh hắn, phần lớn là có nguyên nhân , mà nguyên nhân, phần nhiều cũng ở hắn, không phải sao?
Hướng Cổ Lạc Nhi mỉm cười, nói: "Ai nói trẫm không thích ăn? Trẫm rất thích nha."
Lại hỏi nàng: "Làm sao ngươi không ăn?"
Cầm lấy chiếc đũa gắp thức ăn, gắp một con gà rừng hầm cách thủy phía trước, đặt vào trong đĩa trước mặt Cổ Lạc Nhi.
"Ăn nhiều một chút, đừng để thân thể không tốt. Mấy ngày nay ngươi gầy đi rồi kìa."
Trong viền mắt Cổ Lạc Nhi chợt nóng lên, vội vàng cúi đầu.
Cầm lấy chiếc đũa, ăn món gà Đông Phong Túy gắp cho nàng, để che đậy.
Nàng cũng biết, lúc này Đông Phong Túy không có chút nào có ý định muốn đùa giỡn nàng.
Hắn thật sự quan tâm nàng.
Từ khi đi tới thời không này, chưa từng có người nào quan tâm đến nàng.
Đông Phong Linh tuy rất tốt với nàng, nhưng tâm tư của nàng ấy không tinh tế như vậy.
Nàng ấy chủ yếu lo lắng nàng có bị Nguyệt quý phu khi dễ hay không, về phần khác, cũng không chú ý đến.
Bỗng nhiên lại nhớ tới cha mẹ ở thời không xa khác.
Khi đó, mẹ thuê một gian phòng nhỏ ở gần trường học, cả ngày bắt nàng uống thuốc bổ này uống thuốc bổ kia.
Ăn đến mức nàng phát ngán.
Hôm nay, mới thâm thiết cảm nhận được, hạnh phúc là được người quan tâm.
Có người quan tâm, thật là một chuyện cực kỳ hạnh phúc a.
Khó trách, trước, nàng có một người bạn tốt, cũng bởi vì bạn trai của cô ấy trong lúc mưa to choàng áo khoác lên người cô, giúp cô ấy che lên làm chiếc ô, cô liền không chùn bước mà giao tâm của mình cho người ta.
Lúc ấy, nàng còn giễu cợt cô ấy, nói là cô ấy quá dễ lừa.
Bạn tốt quay lại nói nàng: "Lạc Nhi, rồi có một ngày, cậu gặp được người định mệnh, cậu sẽ hiểu."
Nàng hiện giờ thật có phần hiểu được.
Bất luận một nữ hài tử nào, đều hi vọng được người khác sủng ái quan tâm.
Cũng như hiện tại, một câu vô cùng đơn giản của Đông Phong Túy, lại khiến nàng cảm động như vậy.
Chỉ là, Cổ Lạc Nhi lập tức nhắc nhở chính mình, cảm động thì cảm động, nàng cũng không thể có ý gì khác với Đông Phong Túy.
Không nói đến Đông Phong Túy không có ý gì với nàng, cho dù là có, nàng cũng không thể giao trái tim giao cho hắn.
Bởi hắn là Hoàng đế nha, có vô số phi tử, là Hoàng đế muốn bao nhiêu liền có bấy nhiêu phi tử.
Cổ Lạc Nhi vùi đầu vào ăn uống.



Chương 73: Lăn lộn một đêm
Trong bát dường như không ngừng có gì đó tiếp thêm vào, nàng cũng không dám ngẩng đầu nhìn xem là ai gắp thức ăn cho nàng.
Nàng sợ bị Đông Phong Túy nhìn thấy bộ dạng không có tiền đồ của mình, bị hắn chế nhạo.
Khi tâm tình Cổ Lạc Nhi rốt cục cũng khôi phục được bình tĩnh, đột nhiên phát hiện, mình đã ăn thật là no.
Chưa bao giờ no như này.
Trời ạ, mấy ngày hôm trước nàng khó khăn lắm mới giảm bớt được mấy cân thịt do lão mẹ tẩm bổ kia, bây giờ lại phí công bù vào.
Mà tên quỷ đầu sỏ, lại là Đông Phong Túy.
Cổ Lạc Nhi chán nản ngẩng đầu, không ngờ phát hiện, không thấy tòa tiểu sơn trước mặt Đông Phong Túy nữa.
Thật sự không thấy, một chút cũng không có.
Mà biểu lộ trên mặt Đông Phong Túy, cũng cổ quái không nên lời.
Giống như, giống như phải thống khổ ẩn nhẫn.
Uể oải của Cổ Lạc nhi thoáng cái mất ráo.
Hay lắm, Hoàng đế keo kiệt tưởng chỉnh nàng, kết quả lại tự chỉnh mình.
Ăn một đống món như vậy, lại còn toàn là món hắn không thích, tư vị này nên có bao nhiêu khó chịu, tưởng tượng cũng không ra.
Mà Cổ Lạc Nhi nàng, tuy rằng làm trái tâm nguyện ăn một đống đồ ăn, vừa vặn cũng đều là món nàng thích ăn nha.
Uể oải không còn nữa, một dòng nhiệt nóng mờ mờ theo suy nghĩ của nàng chậm rãi chảy xuống.
Kỳ thật, Đông Phong Túy làm như vậy, có phải là vì nàng không.
Vì không muốn để nàng bực tức.
Hắn thân là Hoàng đế, căn bản không cần ủy khuất chính mình như vậy.
Nếu hắn thật muốn chỉnh Cổ Lạc Nhi, tùy tiện một câu, muốn như thế nào liền như thế ấy, muốn mệnh của nàng, cũng không phải việc gì khó.
Hắn lại phải dùng phương pháp trẻ con này sao?
Có lẽ, đúng như lời người khác đã nói, Đông Phong Túy kỳ thật là người rất tốt.
Coi như quên đi, về sau không đấu với hắn nữa là được.
Cổ Lạc Nhi hỏi: "Hoàng thượng, người ăn xong rồi sao? Lạc Nhi đỡ người tới hậu viên tản bộ đi."
Ăn nhiều thứ như vậy, thật muốn no chết, không hoạt động một chút không được.
Bản năng Đông Phong Túy đã nghĩ khước từ.
Đi hậu viên tản bộ? Quá không phù hợp hình tượng lười của hắn.
Hơn nữa, bình thường lúc này, là thời gian hắn trốn ở trong phòng luyện công.
Nhưng mà, hôm nay hắn thật đã ăn rất nhiều.
Không biết như thế nào , hắn cũng không đành lòng để Cổ Lạc Nhi khó chịu, buộc chính mình ăn hết một đống tiểu sơn trước mặt kia.
Hắn muốn dùng loại phương thức này nói cho nàng biết, hắn không phải muốn chỉnh nàng, hắn là thật tình muốn ăn mấy thứ này.
Hắn có phải rất ngốc hay không?
Bây giờ thì tốt lắm, bụng no khó chịu muốn chết.
Xem ra, không đi tản bộ không được rồi.
"Được rồi. Chúng ta đi tản bộ."
Đông Phong Túy để Cổ Lạc Nhi đỡ đứng lên, ra ngoài điện trong ánh mắt chăm chú lễ phép của mọi người, đến hậu viên tản bộ.
Lẽ ra, mọi người không thể vô lễ dõi theo nhìn hắn như vậy, cần phải buông mi cúi đầu mới đúng.
Thực là, bọn hắn thật sự quá kinh ngạc, lúc này quên hết sạch lễ nghi.
Hoàng thượng tản bộ sau bữa tối, đây là chuyện chưa bao giờ có.
Tiên phi nương nương đã phá rất nhiều lệ a.
Một hồi tản bộ ở hậu viên, trong dạ dày cuối cùng cũng không còn khó chịu như ban nãy.
Đông Phong Túy bỗng nhiên rất muốn cười lên một trận.
Hắn và Cổ Lạc Nhi đấu đi đấu lại, kết quả rơi vào kết cục hai cái dạ dày đều căng ra.
Có phải là rất buồn cười không?
Chỉ vì, cảm giác cùng Cổ Lạc Nhi tản bộ thật không tệ.
Đông Phong Túy lần đầu nghiêm túc chăm chú suy xét, có nên thật sự buộc chặt Cổ Lạc Nhi ở bên người hay không.
Cổ Lạc Nhi lại không có tâm tình tốt như vậy.
Nàng nghĩ đến nhiệm vụ Lãnh Dạ giao cho cho nàng.
Trước đấu với Đông Phong Túy, chỉnh hắn chỉnh đến yên tâm thoải mái, không một chút áy náy.
Mà hôm nay, khó thấy hắn quan tâm, khiến nỗi lòng nàng hoàn toàn xáo trộn.
Hắn đối xử tốt với nàng, không đề phòng nàng, mà nàng lại là một gian tế.
Trên đường trở về, Cổ Lạc Nhi thật muốn rời khỏi Đông Phong Túy, tính trở về Cầm Sắt điện ngủ.
Nhưng là, cái mạng nhỏ của nàng vẫn còn trong tay Lãnh Dạ a.
Mặc kệ, nàng vẫn phải là dựa theo kế hoạch ban đầu, tìm cách ở cùng phòng Đông Phong Túy bưng bít mấy tối.
Dù sao, nàng không đem tình hình thật của hắn nói cho Lãnh Dạ là được chứ gì.
Cổ Lạc Nhi lấy hết dũng khí, nói: "Hoàng thượng, tối hôm qua ta gặp ác mộng ."
Đông Phong Túy biết rõ mục đích của nàng, biết rõ nàng muốn lay động tâm tư hắn .
Bộ dáng làm như không biết gì hỏi: "Gặp ác mộng gì vậy?"
"Mông, mộng rất nhiều điều kỳ quái, thật đáng sợ."
Cổ Lạc Nhi giả bộ hoảng hốt nói.
Thực ra, sau khi đi tới thời không này, mỗi ngày có nhiều chuyện phải làm như vậy, nàng vội chết đi được, mỗi buổi tối đều ngủ cực kỳ sâu.
Ngay cả mộng đẹp cũng không có, càng miễn bàn đến ác mộng .
Đông Phong Túy giả vờ an ủi nàng.
"Mộng là giả, đừng sợ, chỉ cần quên là được, không có gì nghiêm trọng."
Cổ Lạc Nhi kéo cánh tay Đông Phong Túy.
Năn nỉ nói: "Thật sự rất đáng sợ a, đêm hôm trước cũng mơ thấy. Hoàng thượng, người giúp đỡ ta, được không?"
Vẻ mặt Đông Phong Túy kinh ngạc hỏi: "Ngươi nằm mơ, trẫm giúp ngươi như thế nào? Trẫm đâu phải thần tiên, không thể vào trong mộng của ngươi."
Cổ Lạc Nhi miệng đầy nịnh nọt.
"Người là Thiên Tử nha, là Chân Long. Có người ở bên, những tiểu yêu quái kia khẳng định sẽ không dám quay lại quấy rầy ta."
"Lạc Nhi, mộng là giả."
"Không không, mộng này rất thật. Hoàng thượng, người giúp đỡ ta đi."
"Trẫm phải làm thế nào để giúp ngươi đây?"
Cổ Lạc Nhi mừng rỡ, Đông Phong Túy rốt cục cũng nhượng một bước, mang việc kia ra hỏi được rồi.
Đáng thương nhìn hắn.
Nói: "Hoàng thượng, muốn người hạ mình đến Cầm Sắt ngủ là không thể được, người cho phép Lạc Nhi vào phòng người ngủ đi, được không?"
Đông Phong Túy chưa lên tiếng, Cổ Lạc Nhi lập tức lại bổ sung một câu.
"Ta cam đoan, tuyệt đối sẽ không ẩm ĩ đến người."
Đông Phong Túy thừa biết nàng đang nói dóc, lại nhìn thấy ánh mắt nàng mong ngóng, mềm lòng.
Ngay cả suy nghĩ ban đầu, ý định nhân cơ hội muốn trêu cợt nàng một trận cũng quên béng bay lên chín tầng mây.
Cho dù như thế nào, nàng cũng là chịu bức bách của Lãnh Dạ nha.
Rốt cuộc không cam lòng nên cứ như vậy để Cổ Lạc Nhi đạt được.
Đông Phong Túy cười trêu nói: "Lạc Nhi, ngươi định thị tẩm sao?"
Cổ Lạc Nhi bỗng đỏ bừng mặt.
Vội vàng giải thích: "Ta đâu có. Hoàng thượng, ta thật sợ tiếp tục gặp ác mộng a. Người xem, mấy ngày nay ta đều đã gầy đi, phải không? Chính là bị mộng này hù dọa, ngủ không ngon giấc."
Đông Phong Túy xem xét gương mặt nàng.
Trên mặt nàng đỏ ửng thẹn thùng khiến người ta trìu mến.
Nhưng, nghe thấy nàng lập tức bác bỏ việc thị tẩm, trong lòng không khỏi không thoải mái.
Không, là cực kỳ không thoải mái.
Tần phi khác của hắn không người nào là không muốn được hắn sủng hạnh, ngay cả Nguyệt quý phi cường thế cũng không ngoại lệ.
Nhưng Cổ Lạc Nhi này, nàng thế mà lại phủ nhận.
Cổ Lạc Nhi thấy hắn không lên tiếng, lại đong đưa cánh tay hắn thuyết phục.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .